Màu sắc dân tộc trong sáng tác của Thạch Lam (P3)

Như "Huệ tuỏng nhỏ đến những căn nhà ấm cúng và sáng đèn, then cửa cài chặt, mọi ngưòi trong nhà đang tấp nập sủa soạn đón năm mỏi trong sự thân mật của gia đình". Rồi đến cái bàn bày lễ, cái cốc để cắm hưong đều ô uế, nho nhỏp, gội lên sự tương phản vỏi lòng thành kính đối vỏi tròi đất, tổ tiên, càng tô đậm nổi chua xót của hai ngưòi phụ nũ. Quả là, con Du học Hàn Quốc người dù ỏ hoàn cảnh nào cũng không quên được nhũng phong tục, tập quán của dân tộc mình.

Ngòi bút tinh tế của Thạch Lam còn đề cập đến những ngưòi phụ nữ mà cuộc đòi không có gì éo le, như "cô hàng xén" một cách trân trọng, mến thương

Hơn thế, "cô hàng xén" còn được tác giả nhấn vào cái chất điển hình "có phải đâu chỉ một mình cô. Trong những lũy tre xanh kia, bao nhiêu ngưòi cũng như cô, cũng phải chịu khó và nhọc nhằn để kiếm tiền nuôi du học nhật bản bao nhiêu tiền chồng, nuôi con, nuôi các em". Đẹp ngưòi, đẹp nết mà suốt đòi hy sinh cho những ngưòi thân, không chút nào nghĩ đến hạnh phúc cho riêng mình, lúc nào cũng lụi cụi, buồn buồn, tẻ lặng, "toàn khó nhọc và lo sọ, ngày nọ dệt ngày kia như tấm vải thô Sổ".

Ỏ đây, Thạch Lam không chỉ ca ngợi đức tính truyền thống tốt đẹp mà chủ yếu biểu lộ sự băn khoăn, day dứt, thưong cảm cho số phận của những người phụ nữ lao động Việt Nam phải sống mòn mỏi trong xã hội thực dân phong kiến trước đây. Tác giả kết thúc truyện bằng hình ảnh http://dichvuketoanthues3.com/cong-viec-cua-ke-toan-thue-trong-doanh-nghiep/ "nàng cúi đầu đi mau vào ngõ tối" làm ngưòi đọc không khỏi bùi ngùi, xót xa…

Xuất phát từ một ý thức rõ ràng, một cảm nghĩ dân tộc đằm thắm, chân thành, khi nói về cô hàng nưỏc, Thạch Lam đã viết: "cô nhũn nhặn lắm, cô mặc một cái áo tứ thân cũ, giản dị và đám đang như các cô gái Annam" (Hà Nội băm sáu phố phường). Liền đó, ông nói luôn tói (các cô hàng xén lũ lượt đi chợ Đông, chợ Đoài), ông coi đây là "cái tinh hoa thuần túy" của nguòi Việt Nam từ "xửa xưa đến giò".

Leave a Comment