Quy luật trong sáng tạo nghệ thuật

Nhưng cũng lại không thể không thấy rằng người nghệ sĩ luôn ở trong và thống nhất chặt chẽ với con người cách mạng Hồ Chí Minh, nên cầm bút sáng tác cũng là hành vi văn chương phù hợp với quy luật của sáng tạo nghệ thuật và đáp ứng yêu cầu tự biểu hiện của người nghệ sĩ. Trong thơ Hồ Chí Minh, con người cách mạng và con người nghệ sĩ đã thống nhất, gắn bó đến mức khó có thể tách bạch ra từng phương diện được home pagehome pagehome page và sự thống nhất này thấm sâu vào các yếu tố của tác phẩm, từ cái nhìn về thế giới đến thế giới hình tượng thơ, từ cấu tứ đến hình ảnh, từ giọng điệu đến ngôn từ.

Quy luật trong sáng tạo nghệ thuật

Tình cảm với thiên nhiên, một trong những biểu hiện của chất người nghệ sĩ vốn có nguồn cội sâu xa từ lòng yêu cái đẹp trong tâm hồn Hồ Chí Minh. Bởi thế mà thiên nhiên đã có một địa vị đặc biệt trong thơ Bác. Đọc những bài thơ Bác Hồ làm ở Việt Bắc khi mới về nước, một điều làm chúng ta ngạc nhiên và sung sướng cũng chính là được thấy những cảnh thiên nhiên đất nước giàu đẹp, kì thú, tươi sáng, một vẻ đẹp bình dị mà làm say lòng người. Từ cảnh “Non xa xa, nước xa xa” với “Đây suối Lênin, kia núi Mác” ở địa đầu Pác Bó đến cảnh mặt trời hồng rực rỡ trên đỉnh núi và nhành mai bên suối ở Lũng Dẻ trong bài Thướng sơn (1941 ). Thiên nhiên có một vị trí đặc biệt trong thế giới nghệ thuật của Nhật kí trong tù.

Đó không chỉ là hình ảnh của cái đẹp, của sự sống đối lập với cái thế giới ảm đạm, tăm tối của nhà tù, mà thiên nhiên còn là không gian tự do, nơi đi về của tâm và trí người tù trong những cuộc vượt ngục bằng tinh thần. Trong những bài thơ Hồ Chí Minh làm ở Việt Bắc thời kì kháng chiến chống Pháp, thiên nhiên lại càng hiện ra với nhiều vẻ đẹp bình dị, tươi sáng, mĩ lệ, hùng vĩ, mà vẻ đẹp làm say người hơn cả vẫn là những cảnh trăng. Có trăng rừng tạo nên những bức tranh tầng tầng lớp lớp đan lồng vào nhau như gấm thêu, hoa dệt (Cảnh khuya), có cảnh trăng bát ngát của đêm rằm tháng giêng đầy sắc xuân, khí xuân bao trùm cả trời đất: “Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên”

(.Nguyên tiêu). Trăng còn hiện ra như một người bạn rất thân tình, tự nhiên đến mức có thể đẩy cửa sổ vào đòi thơ (Báo tiệp) và người bạn trăng ấy cũng luôn có mặt để toả thứ ánh sáng dịu dàng vào cả trong giấc ngủ của thi nhân: “Gối khuya an giấc bên song trăng nhòm” (Đối nguyệt). Thiên nhiên trong thơ Hồ Chí Minh không chỉ bộc lộ một tâm hồn thi sĩ ở Người mà còn là nơi gặp gỡ, hài hoà, thống nhất của người chiến sĩ, nhà cách mạng và nhà thơ trong một con người, một tâm hồn. 

Thông tin hữu ích liên quan đến Giải trí bạn có thể xem nhiều tại website http://bdschothue.info

Leave a Comment