Thành rất đau buồn

Và đám ma, cái đám ma được chuẩn bị từ trước rất kỹ càng với tất cả các nghi thức cũ, mới. Có cả lời chia buồn lẫn cảm ơn của thân quyến được đăng trên báo, phát trên đài truyền thanh lẫn truyền hình. Ông Thành rất đau buồn. Giỗ bốn mươi chín ngày, mặc cho mưa gió sụt sùi, ông Thành cùng gia quyến ông Vượng vẫn xuống tận nghĩa trang, thắp hương trên mộ bà Ngòi.

Sự gắng sức của tuổi cao cộng với cái khắc nghiệt của thời tiết lúc chuyển mùa đã khiến ông Thành bị sốt và cảm lạnh. Rồi chuyển qua ho. Tiếng ho sâu và nặng của chứng viêm phế quản. Phòng khám đa khoa cấp cho ông hai chục viên kháng sinh loại đầu đen, đầu đỏ cùng với C và B1. ấy thế mà chưa uống hết liều bệnh ông đã thuyên giảm. Nhưng nước da tái xanh và mí mắt mòng mọng. Khi lên cơn ho, nước mắt lại dào ra. ấy thế mà ông vẫn cười – nụ cười đượm vẻ lạc quan. Giá như ông không cười, bà lại đỡ đau lòng. Đã quá kỳ phát lương hưu nửa tháng mà ngân hàng vẫn chưa có tiền mặt. Những đồng tiền lẻ loi cuối cùng bà Thành cũng đã vét sạch nhẵn. Hàng ngày phải nhìn ông đưa quai hàm gầy guộc ra đưa đi, đưa lại liên tục để nghiền gạo lức cứng như hạt bo bo trộn ít muối vừng, lòng bà xót xa như bị xát muối. Bà đã toan đến những người thân quen cùng cánh tổ hưu. Nhưng cảnh ngộ của họ cũng chẳng hơn gì. Đến chỗ Vân vợ Thắng ư? Bà không dám, chiếc tủ lạnh nó gửi giữ hộ đã bán đứt mất đi rồi, lại còn vác mặt đến vòi vĩnh gì nữa? May mà có đứa con dâu tốt, chứ không, nó xỉ nhục, mắng mỏ cho cũng đành ứ họng. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Nhà Đất hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://bdschothue.info

Leave a Comment