Thế là nó oà lên khóc và bắt đền ông phải

Thế là nó oà lên khóc và bắt đền ông phải cõng nó bằng đúng đoạn đường nó đã đi. Thương con lắm nhưng ông vẫn phải vờ quát lên "đã được nghe chuyện rồi thì bây giờ phải đếm lại chung cư 136 hồ tùng mậu từ đầu chứ!". Tiếp đó là những ngày đói liên miên với một bữa cơm gạo hẩm độn ngô, thứ gạo đưa ra suối vo, vừa đặt vào nước đã tan mủn ra mất một nửa. Còn bữa chiều lót dạ bằng mấy củ khoai dây, loại khoai còn non không dóc, phải ăn cả vỏ. Rồi đến những ngày hoà bình đầu tiên, có vui nhưng cũng nheo nhóc lắm! Không kiếm được nổi chỗ chui ra, chui vào cho ra hồn mặc dù nhà cửa hồi đó còn rất sẵn, tiền áo phông nữ đẹp thuê mỗi tháng cũng chỉ vài đồng bạc một buồng rộng. Nhưng vài đồng lúc đó với gia đình ông, một gia đình kháng chiến mới hồi cư về là to lắm. Thành ra hết dọn đến căn nhà mái tôn này lại phải chuyển đến căn buồng hầm khác. Mãi cho tới năm 1962, gia đình ông mới được chuyển về ở tại khu tập thể cao tầng đầu tiên, một căn buồng mười yamaha exciter 150 sáu mét vuông trên tầng ba.

Ông thương cảm vì Thắng sớm biết nghĩ. Ngày đó còn có trường công và trường tư. Trường tư ở ngay cạnh nhà. Nhưng Thắng vẫn quyết thi vào trường công; dù có phải đi học rất xa và còn bị đánh tụt xuống một lớp. Nhà ở gần bờ sông, những ngày lũ lụt, Thắng cũng biết ra sông vớt củi. Nhìn mái tóc bết lại, khét lẹt mùi nắng của con, ông biết là nó vất vả và cả nguy hiểm nữa. Ông thương lắm mà vẫn phải nhắm mắt làm ngơ như không biết gì vì túng bấn quá. 

Leave a Comment